鹧鸪天

宋代 吕胜己
一夜春寒透锦帏。满庭花露起多时。垒金梳子双双耍,铺翠花儿袅袅垂。 人去后,信来稀。等闲屈指数归期。门前恰限行人至,喜鹊如何圣得知。
chūn hán tòu jǐn wéi mǎn tíng huā duō shí lěi jīn shū zi shuāng shuāng shuǎ   cuì huā ér niǎo niǎo chuí
rén hòu   xìn lái děng xián zhǐ shù guī mén qián qià xiàn xíng rén zhì   què shèng zhī