用韵寄孙推官二首

宋代 赵蕃
泪垢悲啼失母雏,可思营室共衔芜。 未能因事赋归去,尚此折腰成走趋。 岂谓微官堪顾藉,不难征路指虚无。 重轻得丧吾知矣,莫待孔宾闻夜呼。
lèi gòu bēi shī chú   yíng shì gòng xián  
wèi néng yīn shì guī   shàng zhé yāo chéng zǒu  
wèi wēi guān kān   nán zhēng zhǐ  
zhòng qīng de sàng zhī   dài kǒng bīn wén