春后望雪

宋代 苏辙
秋雨仅熟禾,冬雪不掩块。温风搜麦根,天意欲为害。 老农强推测,妄谓春当改。三阳已换节,六出尚茫昧。 朝看扶桑暾,夜听土囊噫。仓场久空竭,榆枣方伐卖。 丁夫病风热,孺子作疮疥。无知此何辜,得罪彼有在。 造物伊谁憎,亦复自无奈。慎勿翻雪海,冻馁无疆界。
qiū jǐn shú   dōng xuě yǎn kuài wēn fēng sōu mài gēn tiān   wéi hài    
lǎo nóng qiáng tuī   wàng wèi chūn dāng gǎi sān yáng huàn jié liù   chū shàng máng mèi    
cháo kàn sāng tūn   tīng náng cāng chǎng jiǔ kōng jié   zǎo fāng mài    
dīng bìng fēng   zuò chuāng jiè zhī   zuì yǒu zài    
zào shuí zēng   nài shèn fān xuě hǎi dòng   něi jiāng jiè