郭圣竑见访,出诗相示;依韵酬之
谁云仲蔚长蒿莱,白板双扉随意开。扫石我饶笼翠兴,磨岚君擅草玄才。
杖头时挂千峰月,箧里争鸣万壑雷。自是主人能慰客,顿忘鸿雁已南回。
shuí
谁
yún
云
zhòng
仲
wèi
蔚
zhǎng
长
hāo
蒿
lái
莱
,
bái
白
bǎn
板
shuāng
双
fēi
扉
suí
随
yì
意
kāi
开
。
。
sǎo
扫
shí
石
wǒ
我
ráo
饶
lóng
笼
cuì
翠
xīng
兴
,
mó
磨
lán
岚
jūn
君
shàn
擅
cǎo
草
xuán
玄
cái
才
。
。
zhàng
杖
tóu
头
shí
时
guà
挂
qiān
千
fēng
峰
yuè
月
,
qiè
箧
lǐ
里
zhēng
争
míng
鸣
wàn
万
hè
壑
léi
雷
。
。
zì
自
shì
是
zhǔ
主
rén
人
néng
能
wèi
慰
kè
客
,
dùn
顿
wàng
忘
hóng
鸿
yàn
雁
yǐ
已
nán
南
huí
回
。
。