水龙吟

宋代 单人耘
侵宵淅沥无休,是他春雨撩愁处。沉云泼黛,荒阶绽藓,石凹泪聚。 砚涵紫气,墨卧虬螭,情腾万缕。尽江河浪浊,舟车浮坼,宛然是,杜陵句。 国事邦忧俱在,却接引、欧风港雨。芳兰未茁,劣莸难剪,苍穹何语。 云胡都忘,惟勤惟俭,力将患补。撼山原醒寤,华林耀彩,仗横眉侣。
qīn xiāo xiū   shì chūn liāo chóu chù chén yún dài   huāng jiē zhàn xiǎn   shí āo lèi
yàn hán   qiú chī   qíng téng wàn jǐn jiāng làng zhuó   zhōu chē chè   wǎn rán shì   líng
guó shì bāng yōu zài   què jiē yǐn ōu fēng gǎng fāng lán wèi zhuó   liè yóu nán jiǎn   cāng qióng
yún dōu wàng   wéi qín wéi jiǎn   jiāng huàn hàn shān yuán xǐng   huá lín yào 耀 cǎi   zhàng héng méi