族侄孙子荣之子神童颜老不幸短命而死哭之不

宋代 戴复古
昨应童科日,群儿立下风。 丰姿倾众目,文采动诸公。 两耳能兼听,六经皆暗通。 相期到杨晏,有始柰无终。
zuó yīng tóng   qún ér xià fēng
fēng 姿 qīng zhòng   wén cǎi dòng zhū gōng
liǎng ěr néng jiān tīng   liù jīng jiē àn tōng
xiāng dào yáng yàn   yǒu shǐ nài zhōng