阻雨

宋代 韩淲
独坐空堂上,忧来与谁语。出门欲远游,泥雨复艰阻。 不见一人来,那逢会心侣。前除一幽禽,四壁响饥鼠。 无以涤睡昏,春茶尚可煮。
zuò kōng táng shàng   yōu lái shuí chū mén yuǎn yóu   jiān    
jiàn rén lái   féng huì xīn qián chú yōu qín   xiǎng shǔ    
shuì hūn   chūn chá shàng zhǔ