祖生诗

元代 揭傒斯
浦城孝子身姓祖,自怜性命如粪土。生才五岁遭乱离,有母更被官军虏。 零丁二十八春秋,母纵得生何处求?天地茫茫明月恨,江山漠漠白云愁。 忽得母书惊母在,看书未尽泪先流。书云流落河南县,河南蹋遍无由见。 唐州境上忽相逢,白发萧萧霜满面。谁知喜极情转悲,傍人更问初别时。 千生万死到今日,始为母子东南归。东南迢迢闽山路,入门犹记阶前树。 居人传说尽相看,鸡黍提携竟朝暮。祖生母子真可怜,少壮离别老大还。 同时乡井被兵者,几人骨肉能生全。愿生母子长寿考,四海升平永相保。
chéng xiào shēn xìng   lián xìng mìng fèn shēng cái suì zāo luàn   yǒu gèng bèi guān jūn
líng dīng èr shí chūn qiū   zòng de shēng chǔ qiú   tiān máng máng míng yuè hèn   jiāng shān bái yún chóu
shū jīng zài   kàn shū wèi jǐn lèi xiān liú shū yún liú luò nán xiàn   nán biàn yóu jiàn
táng zhōu jìng shàng xiāng féng   bái xiāo xiāo shuāng mǎn miàn shéi zhī qíng zhuǎn bēi   bàng rén gèng wèn chū bié shí
qiān shēng wàn dào jīn   shǐ wèi dōng nán guī dōng nán tiáo tiáo mǐn shān   mén yóu jiē qián shù
rén chuán shuō jǐn xiāng kàn   shǔ xié jìng zhāo shēng zhēn lián   shào zhuàng bié lǎo hái
tóng shí xiāng jǐng bèi bīng zhě   rén ròu néng shēng quán yuàn shēng cháng shòu 寿 kǎo   hǎi shēng píng yǒng xiāng bǎo