座中咏蝉分韵得饥字

宋代 吴龙翰
两翼才乾殻已离,便升乔木最高枝。 银床落叶秋风里,金掌盘敧晓露时。 断续翻成无调曲,悲凉做出苦吟诗。 前身应是夷齐辈,高卧西山自忍饥。
liǎng cái qián qiào   biàn 便 shēng qiáo zuì gāo zhī  
yín chuáng luò qiū fēng   jīn zhǎng pán xiǎo shí  
duàn fān chéng diào   bēi liáng zuò chū yín shī  
qián shēn yìng shì bèi   gāo 西 shān rěn