作乐导水 其十七 竹间开径

元代 许有壬
翠寒深处覆苍苔,香雾霏霏晚自开。从此一筇双不借,寻诗迎客几徘徊。
cuì hán shēn chù cāng tái   xiāng fēi fēi wǎn kāi cóng qióng shuāng jiè xún   shī yíng pái huái