作雪遇大风遂晴

宋代 陆游
雪作风散之,雪止风亦定。 霁日上窗扉,明暖起我病。 去春财十日,共喜时序正。 晨兴盥颒罢,白发满清镜。 门前无客至,默卧弄尘柄。 丛竹如有情,代我发孤咏。
xuě zuò fēng sàn zhī   xuě zhǐ fēng dìng  
shàng chuāng fēi   míng nuǎn bìng  
chūn cái shí   gòng shí zhèng  
chén xīng guàn huì   bái mǎn qīng jìng  
mén qián zhì   nòng chén bǐng  
cóng zhú yǒu qíng   dài yǒng