坐松声中了无它音

宋代 王履
一味松风外,何曾寄杂听。 空闻归淡漠,玄悟透沉冥。 雷岂坤余转,萌非腊后青。 有诗持换□,来制白云亭。
wèi sōng fēng wài   zēng tīng  
kōng wén guī dàn   xuán tòu chén míng  
léi kūn zhuǎn   méng fēi hòu qīng  
yǒu shī chí huàn     lái zhì bái yún tíng