坐睡

宋代 曾几
竹窗纳虚明,棐几亦滑净。幽人坐清秋,倦对古贤圣。 丹田阅千息,一气忽空静。岂期黑甜乡,于此得栖径。 倒床未必佳,邂逅乃复胜。觉来欠伸馀,两眼半开瞑。 吾身竟何许,神意久方定。从此谢衾帷,蒲团日相倩。
zhú chuāng míng   fěi huá jìng yōu rén zuò qīng qiū juàn   duì xián shèng    
dān tián yuè qiān   kōng jìng hēi tián xiāng   jìng    
dǎo chuáng wèi jiā   xiè hòu nǎi shèng jué lái qiàn shēn liǎng   yǎn bàn kāi míng    
shēn jìng   shén jiǔ fāng dìng cóng xiè qīn wéi   tuán xiāng qiàn