作诗能穷人
作诗能穷人,谁能忍不作。但见平生愁,霏霏笔端落。
朝骑孤凤凰,暮驾两黄鹤。手携王子晋,吹笙上寥廓。
人言忌太高,下笔宁浅弱。穷通信有命,诗道未可薄。
zuò
作
shī
诗
néng
能
qióng
穷
rén
人
,
shuí
谁
néng
能
rěn
忍
bù
不
zuò
作
dàn
。
jiàn
但
píng
见
shēng
平
chóu
生
fēi
愁
,
fēi
霏
bǐ
霏
duān
笔
luò
端
落
。
cháo
朝
qí
骑
gū
孤
fèng
凤
huáng
凰
,
mù
暮
jià
驾
liǎng
两
huáng
黄
hè
鹤
shǒu
。
xié
手
wáng
携
zǐ
王
jìn
子
chuī
晋
,
shēng
吹
shàng
笙
liáo
上
kuò
寥
廓
。
rén
人
yán
言
jì
忌
tài
太
gāo
高
,
xià
下
bǐ
笔
níng
宁
qiǎn
浅
ruò
弱
qióng
。
tōng
穷
xìn
通
yǒu
信
mìng
有
shī
命
,
dào
诗
wèi
道
kě
未
báo
可
薄
。