作上章竟,所思甚多,戏作

近现代 卢青山
世界病感冒,眼红头发烧。见利瞳如鼓,疾走步如逃。 不自知其病,兼有精神症。反谓旁观者,大梦未能醒。 欲持一瓢水,泼湿地球颅。如刀破老竹,如顶灌醍醐。 嗟此流行疾,时势使盛昌。我无一帖药,敷此天下疮。 且将武侠书,消此夏夜长。
shì jiè bìng gǎn mào   yǎn hóng tóu shāo jiàn tóng   zǒu táo
zhī bìng   jiān yǒu jīng shén zhèng fǎn wèi páng guān zhě   mèng wèi néng xǐng
chí piáo shuǐ   shī 湿 qiú dāo lǎo zhú   dǐng guàn
jiē liú xíng   shí shì shǐ 使 shèng chāng tiē yào   tiān xià chuāng
qiě jiāng xiá shū   xiāo xià zhǎng