昨日王德父何昭德回后曝背于庵后大山上甚乐

宋代 何梦桂
碧旻收云兮,秋气肃甭。 万籁声沉兮,秋日晶荧。 青山崯崯兮,白石瑛瑛。 麋鹿跂跂兮出高陵,野鸟活活兮两岑对鸣。 黄犍湿湿羝群,或讹或寝兮野于坰。 吾忘吾独兮,吾与禽兽兮为邻。 违市朝兮不与世撄,利名不入兮宠辱忘惊。 聊遗吾形兮放吾情,美背曝兮不可以遗君。 时分吾席坐兮,采樵负苓。 吾其徜徉乎此山以终吾生兮,其乐无央。
mín shōu yún   qiū béng  
wàn lài shēng chén   qiū jīng yíng  
qīng shān yín yín   bái shí yīng yīng  
鹿 chū gāo líng   niǎo huó huó liǎng cén duì míng  
huáng jiān shī 湿 shī 湿 qún   huò é huò qǐn jiōng  
wàng   qín shòu wèi lín  
wéi shì cháo shì yīng   míng chǒng wàng jīng  
liáo xíng fàng qíng   měi bèi jūn  
shí fēn zuò   cǎi qiáo líng  
cháng yáng shān zhōng shēng   yāng