昨日过仲威不值作诗来谢因次其韵并呈明叔

宋代 赵蕃
故山端可计焉终,孰遣求官自取穷。诗遇二豪真胜己,鬓惊霜白验成翁。 醒狂在昔人增益,间阔于今安取丰。邂逅过君无厌数,异时相远念难同。
shān duān yān zhōng   shú qiǎn qiú guān qióng shī èr háo zhēn shèng bìn   jīng shuāng bái yàn chéng wēng    
xǐng kuáng zài rén zēng   jiān kuò jīn ān fēng xiè hòu guò jūn yàn shù   shí xiāng yuǎn niàn nán tóng