坐客有谈狄鱼眼眶之美者感叹而作

宋代 陆游
黄雀头颅羞五鼎,狄鱼眼眶参隽永。 两螫何皋蟹丧躯,一脔可怜牛断领。 霜刀斫脍几许痛,公子方夸醉魂醒。 物生怖死与我均,碪几流丹只俄顷。 哀哉堂堂七尺身,正坐舌端成业境。 豪华只可夸仆妾,报应那知类形影。 世间扰扰何时了?一念超然差若颖。 不妨瓦钵饱晚菘,更汲山泉试春茗。
huáng què tóu xiū dǐng   yǎn kuàng cān juàn yǒng
liǎng shì gāo xiè sàng   luán lián niú duàn lǐng
shuāng dāo zhuó kuài tòng   gōng fāng kuā zuì hún xǐng
shēng jūn   zhēn liú dān zhǐ é qǐng
āi zāi táng táng chǐ shēn   zhèng zuò shé duān chéng jìng
háo huá zhǐ kuā qiè   bào yìng zhī lèi xíng yǐng
shì jiān rǎo rǎo shí le   niàn chāo rán chà ruò yǐng
fáng bǎo wǎn sōng   gèng shān quán shì chūn míng