坐久
一生既错料,万事遂飘零。
妻子动相谪,诗书竟不灵。
哀哀何处雁,脉脉隔溪萤。
坐久西风急,寒天尚未青。
yī
一
shēng
生
jì
既
cuò
错
liào
料
,
wàn
万
shì
事
suì
遂
piāo
飘
líng
零
。
qī
妻
zǐ
子
dòng
动
xiāng
相
zhé
谪
,
shī
诗
shū
书
jìng
竟
bù
不
líng
灵
。
āi
哀
āi
哀
hé
何
chǔ
处
yàn
雁
,
mò
脉
mò
脉
gé
隔
xī
溪
yíng
萤
。
zuò
坐
jiǔ
久
xī
西
fēng
风
jí
急
,
hán
寒
tiān
天
shàng
尚
wèi
未
qīng
青
。