佐还山后寄三首

唐代 杜甫
山晚浮云合,归时恐路迷。涧寒人欲到,村黑鸟应栖。 野客茅茨小,田家树木低。旧谙疏懒叔,须汝故相携。 白露黄粱熟,分张素有期。已应舂得细,颇觉寄来迟。 味岂同金菊,香宜配绿葵。老人他日爱,正想滑流匙。 几道泉浇圃,交横落慢坡。葳蕤秋叶少,隐映野云多。 隔沼连香芰,通林带女萝。甚闻霜薤白,重惠意如何。
shān wǎn yún   guī shí kǒng jiàn hán rén dào   cūn hēi niǎo yīng
máo xiǎo   tián jiā shù jiù ān shū lǎn shū   xiāng xié
bái huáng liáng shú   fēn zhāng yǒu yīng chōng   jué lái chí
wèi tóng jīn   xiāng pèi 绿 kuí lǎo rén ài   zhèng xiǎng huá liú chí
dào quán jiāo   jiāo héng luò màn wēi ruí qiū shǎo   yǐn yìng yún duō
zhǎo lián xiāng   tōng lín dài luó shén wén shuāng xiè bái   zhòng huì