足疾

宋代 吕南公
足疾在中年,萧衰只自怜。徐行如敬长,顽坐似逃禅。 欲适求新履,相忘任故鞯。思山徒有兴,登顿岂能前。
zài zhōng nián   xiāo shuāi zhī lián xíng jìng zhǎng wán   zuò shì táo chán    
shì qiú xīn   xiāng wàng rèn jiān shān yǒu xīng dēng   dùn néng qián