醉中戏作

近现代 卢青山
先生天下至贫穷,唯存此笔如天风。万物当之无不靡,而无可捉无留踪。 春花跃跃灼眼红,夏荷袭袭香潜通。移家笔底未能稳,秋山冬雪求相从。 嗟予屋小真樊笼,万物万象无其终。将何以纳何以处,使无怨怒如佳朋? 长叹掷笔汝何庸,如捅窠穴惊群蜂;孰能为此奔疲命,少年飒飒成衰翁? 笔怒而卓声訇訇:人不自知无如公。公言公笔利无匹,我观我形秃无锋。 我性柔懦为公制,日日黔墨污颜容;公既赦之真大幸,我亦不究公之凶。 可怜万物不能语,为公扭变如颠疯;我尝夜半闻其泣,裂其牙嗓红其瞳。 时时醉里牛皮烘,公除酒外何所工?我今往矣腾飞龙,公且自去持公盅。
xiān sheng tiān xià zhì pín qióng   wéi cún tiān fēng wàn dāng zhī   ér zhuō liú zōng
chūn huā yuè yuè zhuó yǎn hóng   xià xiāng qián tōng jiā wèi néng wěn   qiū shān dōng xuě qiú xiāng cóng
jiē xiǎo zhēn fán lóng   wàn wàn xiàng zhōng jiāng chù   shǐ 使 yuàn jiā péng  
cháng tàn zhì yōng   tǒng xué jīng qún fēng   shú néng wéi bēn mìng   shào nián chéng shuāi wēng  
ér zhuó shēng hōng hōng   rén zhī gōng gōng yán gōng   guān xíng fēng
xìng róu nuò wèi gōng zhì   qián yán róng   gōng shè zhī zhēn xìng   jiù gōng zhī xiōng
lián wàn néng   wèi gōng niǔ biàn diān fēng   cháng bàn wén   liè sǎng hóng tóng
shí shí zuì niú hōng   gōng chú jiǔ wài suǒ gōng   jīn wǎng téng fēi lóng   gōng qiě chí gōng zhōng