醉中食鲙歌

宋代 欧阳澈
君不见秋风未发鲈正肥,张翰思归心欲飞。又不见田文有客歌弹铗,为叹无鱼声激烈。 水晶细鲙落金盘,须信江南味中绝。山谷曾名醒酒冰,一箸未尝延俗客。 助盘橙橘荐甘酸,入口琼瑶碎牙颊。扶起嵇康颓玉山,涤破乐天醉吟魄。 烹龙炮凤未云珍,策勋终是愧霜鳞。江湖散人兴不浅,为羡此品常垂纶。 有时举竿获锦鲤,玉屑花中拚烂醉。笑他大嚼市廛流,浪说屠门能快意。 灵运池中蓄颇多,扬鬐鼓鬣戏清波。知我平生嗜此癖,霜刀细缕红玉搓。 典衣沽酒试轰饮,缬纹入面春风和。男儿大抵皆忼慨,功名未必常蹉跎。 醉来击剑歌白雪,閒愁万斛俱消磨。杯盘虽冷落,风月输吟哦。 逸气射斗牛,无人识太阿。俗态翻云仍覆雨,世情炙手扰张罗。 丈夫富贵当自致,耻傍权门效女萝。雄图自许羞俯仰,请看毫端食鲙歌。
jūn jiàn qiū fēng wèi zhèng féi   zhāng hàn guī xīn fēi yòu jiàn tián wén yǒu dàn jiá wèi   tàn shēng liè    
shuǐ jīng kuài luò jīn pán   xìn jiāng nán wèi zhōng jué shān céng míng xǐng jiǔ bīng   zhù wèi cháng yán    
zhù pán chéng jiàn gān suān   kǒu qióng yáo suì jiá kāng tuí shān   tiān zuì yín    
pēng lóng páo fèng wèi yún zhēn   xūn zhōng shì kuì shuāng lín jiāng sǎn rén xīng qiǎn wèi   xiàn pǐn cháng chuí lún    
yǒu shí gān 竿 huò jǐn   xiè huā zhōng pàn làn zuì xiào jué shì chán liú làng   shuō mén néng kuài    
líng yùn chí zhōng duō   yáng liè qīng zhī píng shēng shì shuāng   dāo hóng cuō    
diǎn jiǔ shì hōng yǐn   xié wén miàn chūn fēng nán ér jiē kāng kǎi gōng   míng wèi cháng cuō tuó    
zuì lái jiàn bái xuě   xián chóu wàn xiāo bēi pán suī lěng luò fēng   yuè shū yín é    
shè dòu niú   rén shí tài ē tài fān yún réng shì   qíng zhì shǒu rǎo zhāng luo    
zhàng guì dāng zhì   chǐ bàng quán mén xiào luó xióng xiū yǎng qǐng   kàn háo duān shí kuài