醉中漫歌

明代 王世贞
贵亦一丈夫,贱亦一丈夫。昔脱短裘付酒垆,人人唤我高阳徒。 有时醉猎南山下,倒骑萧家生秃驹。人间万事无不作,唯不能作平津客。 朅来十载游燕市,眼中茫茫尽堪白。黄金纵积如丘陵,何可枉没长安城。 且为尽买中山酒,卧看悠悠世上名。
guì zhàng   jiàn zhàng tuō duǎn qiú jiǔ rén   rén huàn gāo yáng    
yǒu shí zuì liè nán shān xià   dào xiāo jiā shēng rén jiān wàn shì zuò wéi   néng zuò píng jīn    
qiè lái shí zài yóu yān shì   yǎn zhōng máng máng jǐn kān bái huáng jīn zòng qiū líng   wǎng méi cháng ān chéng    
qiě wèi jǐn mǎi zhōng shān jiǔ   kàn yōu yōu shì shàng míng