醉中长歌

宋代 陆游
阑干斗柄摇天东,人间一夜回春风。 注桃染柳岁相似,惟我衰颜非昔红。 可怜逢春不自感,更欲使气惊儿童。 烟郊射雉锦臆碎,水亭供鱠金盘空。 归穿南市万人看,流星突过连钱骢。 高楼作歌醉自写,墨光烛焰交长虹。 人生未死贵适意,万里作客元非穷。 故人夜直金銮殿,僵卧独听宫门钟。
lán gān dǒu bǐng yáo tiān dōng   rén jiān huí chūn fēng
zhù táo rǎn liǔ suì xiāng   wéi shuāi yán fēi hóng
lián féng chūn gǎn   gèng shǐ 使 jīng ér tóng
yān jiāo shè zhì jǐn suì   shuǐ tíng gōng kuài jīn pán kōng
guī chuān 穿 nán shì wàn rén kàn   liú xīng guò lián qián cōng
gāo lóu zuò zuì xiě   guāng zhú yàn jiāo cháng hóng
rén shēng wèi guì shì   wàn zuò yuán fēi qióng
rén zhí jīn luán diàn 殿   jiāng tīng gōng mén zhōng