醉吟

宋代 陆游
驱使难凭赤丁子,传呼底用苍头儿。 世间如梦身如寄,春去花空欲泥谁?
shǐ 使 nán píng chì dīng   chuán yòng cāng tóu er
shì jiān mèng shēn   chūn huā kōng shuí