醉吟

唐代 酒肆布衣
阳春时节天气和,万物芳盛人如何。素秋时节天地肃, 荣秀丛林立衰促。有同人世当少年,壮心仪貌皆俨然。 一旦形羸又发白,旧游空使泪连连。
yáng chūn shí jié tiān   wàn fāng shèng rén qiū shí jié tiān  
róng xiù cóng lín shuāi yǒu tóng rén shì dāng shào nián   zhuàng xīn mào jiē yǎn rán
dàn xíng léi yòu bái   jiù yóu kōng shǐ 使 lèi lián lián