醉乡十二首 其十一

宋代 郑思肖
天道何冥冥,委形辟空杳。旷劫土坦平,冲气蔼云杪。 不入禹封疆,拓地八荒表。空洞无边涯,一切境界小。 骨柔春香浓,目绀夜光瞭。洪荒上古前,命不为愁剿。 卑哉苍生愚,役心颜貌愀。窗猴狂摇摇,野马走扰扰。 髓竭冲融膏,渴命竟枯夭。奚不来此邦,软坐廓幽眇。 刳刷膏肓俗,涤濯肺腑皎。骋驾无可游,一生事足了。
tiān dào míng míng   wěi xíng kōng yǎo kuàng jié tǎn píng chōng   ǎi yún miǎo    
fēng jiāng   tuò huāng biǎo kōng dòng biān   qiè jìng jiè xiǎo    
róu chūn xiāng nóng   gàn guāng liǎo hóng huāng shàng qián mìng   wéi chóu jiǎo    
bēi zāi cāng shēng   xīn yán mào qiǎo chuāng hóu kuáng yáo yáo   zǒu rǎo rǎo    
suǐ jié chōng róng gāo   mìng jìng yāo lái bāng ruǎn   zuò kuò yōu miǎo    
shuā gāo huāng   zhuó fèi jiǎo chěng jià yóu   shēng shì le