醉乡十二首 其七

宋代 郑思肖
万里和风眼底回,陶陶乐土隔飞埃。暖浮花思春初透,红涨霞纹潮正来。 长驻童颜驱老去,不教玄鬓受愁催。举头阊阖手能摸,更欲乘风过九垓。
wàn fēng yǎn huí   táo táo fēi āi nuǎn huā chūn chū tòu   hóng zhǎng xiá wén cháo zhèng lái
zhǎng zhù tóng yán lǎo   jiào xuán bìn shòu chóu cuī tóu chāng shǒu néng   gèng chéng fēng guò jiǔ gāi