醉卧道边觉而有赋

宋代 陆游
太华五千仞,天台四万丈。 一枝古藤如黑龙,天遣飘然寄闲放。 莫怪公卿不我知,我自不知渠是谁;史书弄笔後来事,绣鞍宝带聊儿嬉。 旗亭烂醉官道卧,醒後无人数吾过。 世间恩怨一时空,且免它年送临贺。
tài huá qiān rèn   tiān tāi wàn zhàng
zhī téng hēi lóng   tiān qiǎn piāo rán xián fàng
guài gōng qīng zhī   zhī shì shuí   shǐ shū nòng hòu lái shì   xiù ān bǎo dài liáo ér
tíng làn zuì guān dào   xǐng hòu rén shù guò
shì jiān ēn yuàn shí kōng   qiě miǎn nián sòng lín