醉为马坠,诸公携酒相看

唐代 杜甫
甫也诸侯老宾客,罢酒酣歌拓金戟。骑马忽忆少年时, 散蹄迸落瞿塘石。白帝城门水云外,低身直下八千尺。 粉堞电转紫游缰,东得平冈出天壁。江村野堂争入眼, 垂鞭亸鞚凌紫陌,向来皓首惊万人。自倚红颜能骑射。 安知决臆追风足,朱汗骖驔犹喷玉。不虞一蹶终损伤, 人生快意多所辱。职当忧戚伏衾枕,况乃迟暮加烦促。 明知来问腆我颜,杖藜强起依僮仆。语尽还成开口笑, 提携别扫清溪曲。酒肉如山又一时,初筵哀丝动豪竹。 共指西日不相贷,喧呼且覆杯中渌。何必走马来为问, 君不见嵇康养生遭杀戮。
zhū hóu lǎo bīn   jiǔ hān tuò jīn shào nián shí  
sàn bèng luò táng shí bái chéng mén shuǐ yún wài   shēn zhí xià qiān chǐ
fěn dié diàn zhuàn yóu jiāng   dōng píng gāng chū tiān jiāng cūn táng zhēng yǎn  
chuí biān duǒ kòng líng   xiàng lái hào shǒu jīng wàn rén hóng yán néng shè
ān zhī jué zhuī fēng   zhū hàn cān diàn yóu pēn jué zhōng sǔn shāng  
rén shēng kuài duō suǒ zhí dāng yōu qīn zhěn   kuàng nǎi chí jiā fán
míng zhī lái wèn tiǎn yán   zhàng qiáng tóng jǐn hái chéng kāi kǒu xiào  
xié bié sǎo qīng jiǔ ròu shān yòu shí   chū yán āi dòng háo zhú
gòng zhǐ 西 xiāng dài   xuān qiě bēi zhōng zǒu lái wèi wèn  
jūn jiàn kāng yǎng shēng zāo shā