醉桃源
东风阑槛两三亭,游人步晚晴。蜂回蝶转得能轻。忽然春意生。
花未老,酒须倾。劝君休独醒。古来我辈最钟情,举头百舌声。
dōng
东
fēng
风
lán
阑
jiàn
槛
liǎng
两
sān
三
tíng
亭
,
yóu
游
rén
人
bù
步
wǎn
晚
qíng
晴
。
。
fēng
蜂
huí
回
dié
蝶
zhuǎn
转
de
得
néng
能
qīng
轻
。
。
hū
忽
rán
然
chūn
春
yì
意
shēng
生
。
。
huā
花
wèi
未
lǎo
老
,
jiǔ
酒
xū
须
qīng
倾
。
。
quàn
劝
jūn
君
xiū
休
dú
独
xǐng
醒
。
。
gǔ
古
lái
来
wǒ
我
bèi
辈
zuì
最
zhōng
钟
qíng
情
,
jǔ
举
tóu
头
bǎi
百
shé
舌
shēng
声
。
。