罪松

唐代 孟郊
虽为青松姿,霜风何所宜。二月天下树,绿于青松枝。 勿谓贤者喻,勿谓愚者规。伊吕代封爵,夷齐终身饥。 彼曲既在斯,我正实在兹。泾流合渭流,清浊各自持。 天令设四时,荣衰有常期。荣合随时荣,衰合随时衰。 天令既不从,甚不敬天时。松乃不臣木,青青独何为。
suī wèi qīng sōng 姿   shuāng fēng suǒ èr yuè tiān xià shù   绿 qīng sōng zhī
wèi xián zhě   wèi zhě guī dài fēng jué   zhōng shēn
zài   zhèng shí zài jīng liú wèi liú   qīng zhuó chí
tiān lìng shè shí   róng shuāi yǒu cháng róng suí shí róng   shuāi suí shí shuāi
tiān lìng cóng   shén jìng tiān shí sōng nǎi chén   qīng qīng wéi