醉思仙·倚晴空

宋代 朱敦儒
倚晴空。正三洲下叶,七泽收虹。叹年光催老,身世飘蓬。南歌客,新丰酒,但万里、云水俱东。谢故人,解系船访我,脱帽相从。人世欢易失,尊俎且更从容。任酒倾波碧,烛翦花红。君向楚,我归秦,便分路、青竹丹枫。恁时节,漫梦凭夜蝶,书倩秋鸿。
qíng kōng zhèng sān zhōu xià   shōu hóng tàn nián guāng cuī lǎo   shēn shì piāo péng nán   xīn fēng jiǔ   dàn wàn yún shuǐ dōng xiè rén   jiě chuán fǎng 访   tuō mào xiāng cóng rén shì huān shī   zūn qiě gèng cóng róng rèn jiǔ qīng   zhú jiǎn huā hóng jūn xiàng chǔ   guī qín   biàn 便 fēn qīng zhú dān fēng nèn shí jié   màn mèng píng dié   shū qiàn qiū hóng 鸿