醉书秦望山石壁

宋代 陆游
秋雨初霁开长空,夜天无云吐白虹,擘波浴海出日月,破山卷地驱雷风。 昆仑黄流泻浩浩,太华巨掌摩穹穹。 平生所怀正如此,拜赐虚皇称放翁。 放翁七十饮千锺,耳目未废头未童。 向来楚汉何足道,真觉万古无英雄。 行穷禹迹亦安往,聊借旷快洗我胸。 涛澜屡犯蛟灵怒,涧谷或与精灵逢。 黄金铸就决河塞,俘献颉利长安宫。 不如醉笔扫青嶂,入石一寸豪健惊天公。
qiū chū kāi cháng kōng   tiān yún bái hóng   bāi hǎi chū yuè   shān juǎn léi fēng  
kūn lún huáng liú xiè hào hào   tài huá zhǎng qióng qióng  
píng shēng suǒ huái 怀 zhèng   bài huáng chēng fàng wēng  
fàng wēng shí yǐn qiān zhōng   ěr wèi fèi tóu wèi tóng  
xiàng lái chǔ hàn dào   zhēn jué wàn yīng xióng  
xíng qióng ān wǎng   liáo jiè kuàng kuài xiōng  
tāo lán fàn jiāo líng   jiàn huò jīng líng féng  
huáng jīn zhù jiù jué sāi   xiàn jié cháng ān gōng  
zuì sǎo qīng zhàng   shí cùn háo jiàn jīng tiān gōng