醉时歌(赠广文馆博士郑虔)

唐代 杜甫
诸公衮衮登台省,广文先生官独冷。 甲第纷纷厌粱肉,广文先生饭不足。 先生有道出羲皇,先生有才过屈宋。 德尊一代常轗轲,名垂万古知何用。 杜陵野客人更嗤,被褐短窄鬓如丝。 日籴太仓五升米,时赴郑老同襟期。 得钱即相觅,沽酒不复疑。 忘形到尔汝,痛饮真吾师。 清夜沈沈动春酌,灯前细雨檐花落。 但觉高歌有鬼神,焉知饿死填沟壑。 相如逸才亲涤器,子云识字终投阁。 先生早赋归去来,石田茅屋荒苍苔。 儒术于我何有哉,孔丘盗跖俱尘埃。 不须闻此意惨怆,生前相遇且衔杯。
zhū gōng gǔn gǔn dēng tái shěng   guǎng 广 wén xiān sheng guān lěng
jiǎ fēn fēn yàn liáng ròu   guǎng 广 wén xiān sheng fàn
xiān sheng yǒu dào chū huáng   xiān sheng yǒu cái guò sòng
zūn dài cháng kǎn   míng chuí wàn zhī yòng
líng rén gèng chī   bèi duǎn zhǎi bìn
tài cāng shēng   shí zhèng lǎo tóng jīn
qián xiāng   jiǔ
wàng xíng dào ěr   tòng yǐn zhēn shī
qīng shěn shěn dòng chūn zhuó   dēng qián yán huā luò
dàn jué gāo yǒu guǐ shén   yān zhī è 饿 tián gōu
xiàng cái qīn   zi yún shí zhōng tóu
xiān sheng zǎo guī lái   shí tián máo huāng cāng tái
shù yǒu zāi   kǒng qiū dào zhí chén āi
wén cǎn chuàng   shēng qián xiāng qiě xián bēi