醉石

宋代 郭祥正
裂嶂飞寒涧,绝壁散明珠。盘石偃中坞,修林阴翳敷。 世道纷莫救,逸人此提壶。一酌寄乾坤,回首忘车书。 山花谩相笑,山鸟徒相呼。更逢山月来,夜响真笙竽。 粹灵淘耳目,幽独宁贤愚。留踪千载间,游子空踟蹰。 清风起木末,馀凉生坐隅。浩歌歌去来,逸韵凌遥虚。
liè zhàng fēi hán jiàn   jué sàn míng zhū pán shí yǎn zhōng xiū   lín yīn    
shì dào fēn jiù   rén zhuó qián kūn huí   shǒu wàng chē shū    
shān huā mán xiāng xiào   shān niǎo xiāng gèng féng shān yuè lái   xiǎng zhēn shēng    
cuì líng táo ěr   yōu níng xián liú zōng qiān zǎi jiān yóu   kōng chí chú    
qīng fēng   liáng shēng zuò hào lái   yùn líng yáo