醉僧赞

宋代 释德洪
我爱龙眠老居士,笔端谈笑了万事。君看一时拈破笔,画作醉僧醒时意。 此是沙门绝妙门,不妨随处有乾坤。瞢腾流涎枕臂卧,破柱疾雷殊不闻。
ài lóng mián lǎo shì   duān tán xiào le wàn shì jūn kàn shí niān huà   zuò zuì sēng xǐng shí    
shì shā mén jué miào mén   fáng suí chù yǒu qián kūn méng téng liú xián zhěn   zhù léi shū wén