醉蓬莱·望晴峰染黛

宋代 谢薖
望晴峰染黛,暮霭澄空,碧天银汉。圆镜高飞,又一年秋半。皓色谁同,归心暗折,听唳云孤雁。问月停杯,锦袍何处,一尊无伴。好在南邻,诗盟酒社,刻烛争成,引觞愁缓。今夕楼中,继阿连清玩。饮剧狂歌,歌终起舞,醉冷光凌乱。乐事难穷,疏星易晓,又成浩叹。
wàng qíng fēng rǎn dài   ǎi chéng kōng   tiān yín hàn yuán jìng gāo fēi   yòu nián qiū bàn hào shuí tóng   guī xīn àn zhé   tīng yún yàn wèn yuè tíng bēi   jǐn páo chǔ   zūn bàn hǎo zài nán lín   shī méng jiǔ shè   zhú zhēng chéng   yǐn shāng chóu huǎn jīn lóu zhōng   ā lián qīng wán yǐn kuáng   zhōng   zuì lěng guāng líng luàn shì nán qióng   shū xīng xiǎo   yòu chéng hào tàn