醉蓬莱·算千葩百卉

宋代 程必
算千葩百卉,谁伴东风,早春时候。唯有江梅,在人间长久。雪后霜前,冲涉多少,尚精神如旧。岁岁年年,酴酥饮了,便为公寿。 更向尊前席上,细看人与梅花,棱棱争瘦。桃李漫山,都落芳尘后。和气满身,参调玉弦,表天然孤秀。来岁今朝,星闱雾阁,一卮春酒。
suàn qiān bǎi huì   shuí bàn dōng fēng   zǎo chūn shí hou wéi yǒu jiāng méi   zài rén jiān cháng jiǔ xuě hòu shuāng qián   chōng shè duō shǎo   shàng jīng shén jiù suì suì nián nián   yǐn le   biàn 便 wèi gōng shòu 寿
gèng xiàng zūn qián shàng   kàn rén méi huā   léng léng zhēng shòu táo màn shān   dōu luò fāng chén hòu mǎn shēn   cān diào xián   biǎo tiān rán xiù lái suì jīn zhāo   xīng wéi   zhī chūn jiǔ