醉蓬莱·对黄芦卧雨

宋代 王之道
对黄芦卧雨,苍雁横秋,江天重九。千载渊明,信风流称首。吟绕东篱,白衣何处,谁复当年偶。蓝水清游,龙山胜集,恍然依旧。 萸实嫩红,菊团余馥,付与佳人,比妍争嗅。一曲婆娑,看舞腰萦柳。举世纷纷名利逐,罕遇笑来开口。慰我寂寥,酬君酩酊,不容无酒。
duì huáng   cāng yàn héng qiū   jiāng tiān chóng jiǔ qiān zǎi yuān míng   xìn fēng liú chēng shǒu yín rào dōng   bái chǔ   shuí dāng nián ǒu lán shuǐ qīng yóu   lóng shān shèng   huǎng rán jiù
shí nèn hóng   tuán   jiā rén   yán zhēng xiù suō   kàn yāo yíng liǔ shì fēn fēn míng zhú   hǎn xiào lái kāi kǒu wèi liáo   chóu jūn mǐng dǐng   róng jiǔ