醉蓬莱

宋代 晁端礼
向重门深闭,永夜孤眠,梦魂飞过。梦里分明,共玉人双卧。粉淡香浓,翠深红浅,是那回梳裹。楚雨难成,巫云易散,依前惊破。 无绪无聊,向谁分诉,独语独言,自家摧挫。梦也多磨,更那堪真个。暗数残更,半欹孤枕,对夜深灯火。怨泪频弹,愁肠屡断,伊还知麽。
xiàng chóng mén shēn   yǒng mián   mèng hún fēi guò mèng fēn míng   gòng rén shuāng fěn dàn xiāng nóng   cuì shēn hóng qiǎn   shì huí shū guǒ chǔ nán chéng   yún sàn   qián jīng
liáo   xiàng shuí fēn   yán   jiā cuī cuò mèng duō   gèng kān zhēn àn shù cán gēng   bàn zhěn   duì shēn dēng huǒ yuàn lèi pín dàn   chóu cháng duàn   hái zhī