最能行

唐代 杜甫
峡中丈夫绝轻死,少在公门多在水。富豪有钱驾大舸, 贫穷取给行艓子。小儿学问止论语,大儿结束随商旅。 欹帆侧柁入波涛,撇漩捎濆无险阻。朝发白帝暮江陵, 顷来目击信有征。瞿塘漫天虎须怒,归州长年行最能。 此乡之人气量窄,误竞南风疏北客。若道土无英俊才, 何得山有屈原宅。
xiá zhōng zhàng jué qīng   shǎo zài gōng mén duō zài shuǐ háo yǒu qián jià  
pín qióng gěi xíng dié xiǎo ér xué wèn zhǐ lún   ér jié shù suí shāng
fān duò tāo   piē xuán shāo fén xiǎn cháo bái jiāng líng  
qǐng lái xìn yǒu zhēng táng màn tiān   guī zhōu cháng nián xíng zuì néng
xiāng zhī rén liàng zhǎi   jìng nán fēng shū běi ruò dào yīng jùn cái  
de shān yǒu yuán zhái