醉梦轩为钱公铉赋

明代 王佐
东吴钱高士,索赋醉梦诗。 十年不是不题句,我亦醉梦无醒时。 问君醉梦缘何事?君言不解其中意。 但知痛饮复高眠,即此悠悠是生计。 沧溟倾泻供杯盂,乾坤偃仰如蘧庐。 神游溟滓钧天外,心寓鸿荒太古初。 人皆掉舌谈臧否,君方默坐糟丘底。 人皆明目辨妍媸,君独瞢腾黑甜里。 君不见汨罗江边人,独捐醒躯博得千载名。 又不见王戎钻李执牙筹,昼夜营营算不休。 人生适意此为乐,何须苦觅扬州鹤?竹叶杯中阅四时,芦 花被底舒双脚。 钱公钱公真我师,平生此意君得之。 连床未遂论文约,润笔先求买酒赀。 我生落魄惟贪饮,百事无闻只酣寝。 生死真同力士铛,荣枯付与邯郸枕。 邯郸枕上意如何,笑杀当年春梦婆。 贪看北海清尊满,谁愿南山白石歌。 吾闻醉梦之乡一万八千里,中有仙人长不死。 李白佯狂乐自如,陈抟鼻息呼难起。 行行又入无何有之乡,麒麟作脯琼为浆。 借得仙人笙与鹤,三清八极同翱翔。
dōng qián gāo shì   suǒ zuì mèng shī  
shí nián shì   zuì mèng xǐng shí  
wèn jūn zuì mèng yuán shì   jūn yán jiě zhōng  
dàn zhī tòng yǐn gāo mián   yōu yōu shì shēng  
cāng míng qīng xiè gōng bēi   qián kūn yǎn yǎng  
shén yóu míng jūn tiān wài   xīn hóng 鸿 huāng tài chū  
rén jiē diào shé tán zāng   jūn fāng zuò zāo qiū  
rén jiē míng biàn yán chī   jūn méng téng hēi tián  
jūn jiàn luó jiāng biān rén   juān xǐng de qiān zǎi míng  
yòu jiàn wáng róng zuān zhí chóu   zhòu yíng yíng suàn xiū  
rén shēng shì wéi   yáng zhōu   zhú bēi zhōng yuè shí  
huā bèi shū shuāng jiǎo  
qián gōng qián gōng zhēn shī   píng shēng jūn zhī  
lián chuáng wèi suì lùn wén yuē   rùn xiān qiú mǎi jiǔ  
shēng luò wéi tān yǐn   bǎi shì wén zhǐ hān qǐn  
shēng zhēn tóng shì dāng   róng hán dān zhěn  
hán dān zhěn shàng   xiào shā dāng nián chūn mèng  
tān kàn běi hǎi qīng zūn mǎn   shuí yuàn nán shān bái shí  
wén zuì mèng zhī xiāng wàn qiān   zhōng yǒu xiān rén zhǎng  
bái yáng kuáng   chén tuán nán  
xíng xíng yòu yǒu zhī xiāng   lín zuò qióng wèi jiāng  
jiè de xiān rén shēng   sān qīng tóng áo xiáng