醉落魄/一斛珠

宋代 程垓
风催雨促。今番不似前欢足。早来最苦离情毒。唱我新词,掩著面儿哭。临行只怕人行远。殷勤更写多情曲。相逢已是腰如束。从此知他,还减几分玉。
fēng cuī jīn fān shì qián huān zǎo lái zuì qíng chàng xīn   yǎn zhù miàn er lín xíng zhǐ rén xíng yuǎn yīn qín gèng xiě duō qíng xiāng féng shì yāo shù cóng zhī   hái jiǎn fēn