醉落魄/一斛珠

宋代 蔡伸
阳关声咽。清歌响断云屏隔。溪山依旧连空碧。昨日主人,今日是行客。绿窗朱户应如昔。回头往事成陈迹。後期总便无端的。月下风前,应也解相忆。
yáng guān shēng yàn qīng xiǎng duàn yún píng shān jiù lián kōng zuó zhǔ rén   jīn shì xíng 绿 chuāng zhū yīng huí tóu wǎng shì chéng chén hòu zǒng biàn 便 duān yuè xià fēng qián   yīng jiě xiāng