醉落魄/一斛珠

宋代 晏几道
满街斜月。垂鞭自唱阳关彻。断尽柔肠思归切。都为人人,不许多时别。南桥昨夜风吹雪。短长亭下征尘歇。归时定有梅堪折。欲把离愁,细拈花枝说。
mǎn jiē xié yuè chuí biān chàng yáng guān chè duàn jǐn róu cháng guī qiè dōu wéi rén rén   duō shí bié nán qiáo zuó fēng chuī xuě duǎn cháng tíng xià zhēng chén xiē guī shí dìng yǒu méi kān zhé chóu   niān huā zhī shuō