醉落魄

宋代 黄庭坚
者乃强见酌,遂能作病。因复止酒,用前韵作二篇,呈吴元祥 陶陶兀兀。人生梦里槐安国。教公休醉公但莫。盏倒垂莲,一笑是赢得。 街头酒贱民声乐。寻常行处寻欢适。醉看檐雨森银竹。我欲忧民,渠有二千石。
zhě nǎi qiáng jiàn zhuó   suì néng zuò bìng yīn zhǐ jiǔ   yòng qián yùn zuò èr piān   chéng yuán xiáng
táo táo rén shēng mèng huái ān guó jiào gōng xiū zuì gōng dàn zhǎn dǎo chuí lián   xiào shì yíng de
jiē tóu jiǔ jiàn mín shēng yuè xún cháng xíng chǔ xún huān shì zuì kàn yán sēn yín zhú yōu mín   yǒu èr qiān dàn