醉落魄

宋代 程垓
晚凉时节。翠梧风定蝉声歇。有人睡起香浮颊。倚著阑干,笑拣青荷叶。 如今往事愁难说。曲池依旧闲风月。田田翠盖香罗叠。留得露痕,都是泪珠结。
wǎn liáng shí jié cuì fēng dìng chán shēng xiē yǒu rén shuì xiāng jiá zhù lán gān   xiào jiǎn qīng
jīn wǎng shì chóu nán shuō chí jiù xián fēng yuè tián tián cuì gài xiāng luó dié liú hén   dōu shì lèi zhū jié