醉落魄

宋代 黄庭坚
浮蚁。一入愁肠,便有阳春意。须将席幕为天地。歌前起舞花前睡。从他兀兀陶陶里。犹胜醒醒、惹得闲憔悴。”此曲亦有佳句,而多斧凿痕,又语高下不甚入律。或传是东坡语,非也。与“蜗角虚名”、“解下痴绦”之曲相似,疑是王仲父作。因戏作四篇呈吴元祥、黄中行,似能厌道二公意中事 陶陶兀兀。尊前是我华胥国。争名争利休休莫。雪月风花,不醉怎生得。 邯郸一枕谁忧乐。新诗新事因闲适。东山小枝携丝竹。家里乐天,村里谢安石。
chóu cháng   biàn 便 yǒu yáng chūn jiāng wèi tiān qián huā qián shuì cóng táo táo yóu shèng xǐng xǐng xián qiáo cuì 。”   yǒu jiā   ér duō záo hén   yòu gāo xià shèn huò chuán shì dōng   fēi   jiǎo míng   ”、“   jiě xià chī tāo   zhī xiāng   shì wáng zhòng zuò yīn zuò piān chéng yuán xiáng huáng zhōng háng   shì néng yàn dào èr gōng zhōng shì
táo táo zūn qián shì huá guó zhēng míng zhēng xiū xiū xuě yuè fēng huā   zuì zěn shēng de
hán dān zhěn shuí yōu xīn shī xīn shì yīn xián shì dōng shān xiǎo zhī xié zhú jiā tiān   cūn xiè ān shí